LS Cù Huy Hà Vũ, từ luật pháp đến công chúng (Kỳ 1)

26 June, 2009 at 9:32 am | Posted in Diễn Đàn Dân Chủ | 1 Comment
 http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=96919&z=1

Luật sư Cù Huy Hà Vũ. Hinh: TKTT

Trần Khải Thanh Thủy

 

 

 

Kỳ 1: Người của luật pháp

 

Hà Nội những ngày tháng sáu nắng nóng khủng khiếp, chưa bao giờ bầu không khí trở nên hầm hập như hôm nay. Nhiệt độ thường xuyên từ 42 đến 45 độ C.

Giữa bầu không khí tưởng thiêu đốt ấy thì có đơn khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của luật sư Cù Huy Hà Vũ, con trai cả của nhà thơ- bộ trưởng bộ Văn hóa đầu tiên của nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa Cù Huy Cận, người nổi tiếng trước Cách mạng tháng Tám với tác phẩm “Vũ Trụ Ca”.

Ngồi với anhtại văn phòng luật sư, giữa trung tâmthành phố, tôi hỏi:

– Tên Hà Vũ của anh có nguồn gốc từ đâu vậy? Ngoài họ Cù và đệm Huy là của bác Cận cho còn đệm Hà có phải tên vợ anh – luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, người bào chữa cho tướng Quắc trong phiên tòa xử cùng hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Phạm Văn Hải hay không?

Mỉm cười ý nhị, anh bảo:

– Chữ Hà là Hà Tĩnh, quê hương tôi nơi được coi là ‘địa linh nhân kiệt’ nổi tiếngvề thiên nhiên khắc nghiệt cũng nhưvăn chương, khoa bảng và anh hùng …Còn Hà Nội là nơi tôi sinh ra, sau này mới trở thành tên vợ. Riêng tên Vũ là do bố tôi yêu mến tác phẩm ‘Vũ Trụ Ca’ của mình mà lấy tên tác phẩm đặt cho con. Ý bố tôi muốn lớn lên tôi sẽ bay vào vũ trụ

– Thảo nào anh dám kiện cả đương kim Thủ tướng – một việc hi hữu mà trong lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam từ trước đến nay chưa từng xảy ra – tôi thành thật bày tỏ.

– Có gì đâu, anh khẳng định: – Luật pháp sinh ra để thực thi nhiệm vụ của mình. Là thủ tướng hay dân thường cũng phải bình đẳng trước pháp luật chứ. Đâu phải chỉ dân thường mới phải chịu hình phạt của pháp luật, còn quan chức nhà nước, nguyên thủ quốc gia thì được ngồi xổm trên luật do chính mình đề ra?

– Vâng, tôi bộc bạch: – Dư âm vụ khởi kiện của anh lớn lắm, bầu không khí cứ nóng lên từng ngày. Đi đâu, ở đâu và bao giờ người ta cũng nhắc đến tên anh cùng vụ kiện hi hữu này. Anh bây giờ là người của công chúng rồi. Trước anh là người của luật pháp, lọt ở trí dân, thì bây giờ anh là người của công chúng, lọt ở lòng dân, mọi người phấn khởi ghê lắm. Giới nhà văn chúng tôi cho rằng đây chính là một sự vùng lên của trí tuệ Việt Nam, còn giới luật sư bấy lâu nay, người bị giam cầm, người bị vô hiệu hóa thì hồ hởi phát biểu anh đã ‘rửa mặt’ cho họ, lấy lại vị thế của luật pháp cũng như chỗ đứng của họ trong thể chế nhà nước xã hội chủ nghĩanày, giúp họ tin tưởng vào ngành nghề họ lựa chọn và ngẩng cao đầu trước công luận.

-Tôi chỉ là người sắp xếp lại các câu chữ trong Bộ Luật Hình Sự Việt Nam thành những ô vuông thành sắc cạnh rồi áp dụng vào cuộc sống mà thôi, có gì mới mẻ đâu.

Bề ngoài Cù Huy Hà Vũ thật sự khác với những tấm ảnh nhiều người đã chụp. Anh giống bên ngoại, mẹ anh, bà Ngô Xuân Như và bác ruột Ngô Xuân Diệu nên có thể nói anh trắng trẻo, thư sinh, linh động hơn rất nhiều so với những bức ảnh.

Từng tốt nghiệp đại học Sorbonne Pháp, là tiến sĩ luật học, còn là thạc sĩ văn chương, ngoài ra anh còn là một nhà hội họa giỏi. Nét vẽ của anh về chân dung đại tướng Võ Nguyên Giáp hay chị Dung Hà – vợ anh – thật vô cùng sống động, chỉ bằng vài nét phác họa đã lộ ra cái thần của nhân vật. Nói bằng ngôn ngữ ông bà truyền lại thì anh đúng là một thứ ‘của hiếm trời cho’, đẹp về cả hình thể, lẫn tâm hồn , thể chất.

Ở tuổi 53 (sinh năm 1957), anh vẫn tràn trề nhiệt huyết với dân với nước, tuy cơ chế và luật pháp xã hội chủ nghĩa còn đầy lỗi thời, định kiến, khiến anh nhiều phen ngã ngựa, muốn bay không nhấc nổi mình mà bay, song không vì thế mà anh thành một thứ ‘Từ Hải chết trong vây’ quy phục mọi phép tắc của triều đình cộng sản.

Năm 2006 nghe tin đồi Vọng Cảnh tại tỉnh Thừa Thiên Huế – nơi có đàn âm hồn của vua Thành Thái lập ra để siêu tụ các binh lính chết trận – một di sản Quốc gia cũng là di sản thế giới bị chính quyền địa phương ‘mổ thịt”, xây khách sạn, làm du lịch rồi bỏ tiền túi chia nhau, anh đã làm đơn khởi kiện cả Ủy ban nhân dân tỉnh từ đích danh chủ tịch đến cán bộ phòng văn hóa thông tin…Vì tội cố tình biến tài sản vô giá, phi vật thể của nước nhà, của UNESCO thành tài sản kếch sù vào túi cá nhân.

Tin vào việc làm của mình, anh kiên trì theo đuổi vụ kiện tới cùng. Kết quả các củ khoai không những không dám đè bẹp chú kiến càng là anh hoặc sai người bẻ chân, răng, cổ của kiến mà lẳng lặng bãi bỏ quyết định tham tàn, ngu xuẩn, phi lịch sử, phi văn hóa, phi luật pháp của mình, đồi Vọng Cảnh được giữ lại vị trí yên bình từ nghìn năm. Các linh hồn của hàng vạn binh lính tại đàn âm hồn vĩnh viễn được yên nghỉ ngàn thu.

Hỏi anh lý do sao không vào Đảng để thành ‘ông nọ bà kia’, làm một quan chức uy quyền như cách làm của các vị 5C, 5D* khác? Anh cười hiền lành , bày tỏ:

– Thực tế thập kỷ 80 tôi cũng có ý thức vào Đảng làm một Đảng viên tốt như thế hệ cha chú – những người cộng sản đầu tiên đầy ý tưởng, hoài bão, ước mơ trong một nền độc lập tự do dân chủ giàu mạnh ở Việt Nam… Đến năm 1983, các ý kiến đóng góp cho tôi đã dán đầy các phòng ban của bộ Ngoại giao, việc kết nạp chỉ còn trong tầm tay, tôi hồ hởi đón nhận ngày mình trở thành Đảng viên Đảng cộng sản, không ngờ một biến cố bất ngờ xảy ra: người lãnh đạo chi bộ hỏi:

– Xin đồng chí cho biết vai trò và vị trí của đảng cộng sản Việt Nam.

Tôi hồn nhiên trả lời:

– Đảng cộngsản Việt Nam là một trong số các chính đảng của giai cấp công nhân lãnh đạo toàn thể nhân dân Việt Nam.

– Không đúng, bí thư sửa lại: – Là một chính đảng duy nhất lãnh đạo toàn dân.

Bực mình trước sự hiểu biết nông cạn của người được coi là bí thư, đứng đầu cấp đảng tại cơ quan, tôi vặc lại:

– Thế thì anh chẳng biết gì về đảng cộngsản Việt Nam cả. Đảng cộng sản có rất nhiều tên khác nhau. Ngay đảng Lao Động cũng là một trong số những đảng trước đây của Việt Nam nằm trong khối cộng sản.

Không hài lòng với câu trả lời ‘hỗn xược’ của tôi, bí thư hỏi:

-Anh có biết Lê Nin ở đảng nào không?

-Tất nhiên tôi đáp: -Trước khi Lê Nin thành lập ra đảng Bôn Sê Vic, thì đảng đó đã có tên là đảng công nhân xã hội dân chủ rồi.

Bị loại khỏi cuộc chơi, nhưng không vì thế anh lấy làm buồn. Thay vì bày tỏ sự thất vọng chán ngán, anh khẳng định: ‘Nếu theo những tiêu chí đảng cộng sản đưa ra: ‘Lo cho dân cho nước, đem lại lợi ích cho dân tộc, thì cá nhân tôi cũng không thua kém đảng về mặt này.

Sau đó nhiều người khuyên anh, phải biết lựa thời lựa thế, qua sông phải luỵ đò, anh bình thản đáp:

– Nếu vào đảng để được đi nước ngoài nhiều hơn, thêm đồng lương đồng thưởng thì tôi không cần, tôi vào vì lý tưởng của mình, đến lý tưởng mà cũng phải luỵ thì cứ để đò đảng trôi qua trước mặt cũng được, tôi không lụy.

Cả chục năm trời tiếp theo, mỗi lần chuẩn bị đào tạo, bồi dưỡng, kết nạp đảng viên mới lại có người khuyên anh nên viết lại đơn để xét, anh thẳng thừng từ chối:

– Cù Huy Hà Vũ là người có thói quen cái gì cũng chỉ làm một lần, vào đảng cũng như lấy vợ, chỉ bày tỏ một lần, viết đơn một lần, không có chuyện viết đơn lần hai.

‘Quả là gan to bằng trái núi’, tôi nhận định – thời điểm 1983, lẽ ra đảng nhất, anh nhì, thì anh lại dám coi thường tổ chức đảng, coi đảng như ‘cá mè một lứa’ với anh vậy, chắc nhiều người cho anh là dại dột, ngông ngạo lắm.

Thoáng chút đăm chiêu, anh bộc bạch:

– Kỳ thực tôi muốn họ phải ngộ ra một điều là trong số những nhân sự ngoài đảng, rất nhiều người có năng lực, chính Hồ Chí Minh khi còn sống cũng đứng lên kêu gọi quần chúng có tài ra giúp nước.

Kể từ ngày 11-6-2009, anh trở thành tâm điểm của sự chú ý, vì thế sáng hôm đó, 19-6-2009 anh nhận được giấy mời của toà, nhiều người theo dõi từng bước chân, lời nói của anh với chánh toà Hà Nội. Chính vì vậy, chỉ ngồi với anh hơn một tiếng mà điện thoại liên tục đổ hồi, hết điện thoại bàn lại điện thoại cầm tay, cái nào anh cầm cũng nóng máy, hết bạn bè, đồng nghiệp, người quen, lại đài BBC, RFA, Chân Trời Mới, Tiếng Nước Tôi …

Chờ anh dừng điện thoại, tôi vội hỏi:

– Còn lần anh kiện Bộ trưởng Văn hoá Thông tin nữa? Cũng làm thiên hạ phải ngơ ngẩn về bản lĩnh làm người của anh, trong thời đại ‘vô cảm, sợ sệt, lờ đờ tư duy’ này – lý do gì mà anh dám đưa cái ghế của ông ta ra giữa toà hình sự vậy?

– À, người ta hành xử thiếu lịch sự và kém hiểu biết qúa, dám ra một văn bản trái pháp luật là thành lập phòng trưng bày các tác phẩm của Xuân Diệu, trong khi không thèm hỏi ý kiến gia đình tôi một tiếng.

– Kết quả thế nào ạ? Tôi tò mò – Không hiểu vị bộ trưởng sẽ xử sự như thế nào khi cứ cố tình mở cửa ngôi đền thơ ca của nhà thơ Xuân Diệu mà lại bỏ qua vị thần cây đa là gia đình anh? Trong khi ông bà bảo: “Muốn vào đền thì phải thờ thần đa’ hoặc ‘lời mời cao hơn mâm cỗ’.

– Thực ra ai chẳng muốn vinh danh cho người thân của mình, – anh khẳng định, không chút e dè, ngần ngại – nhưng làm Bộ trưởng Bộ Văn Hoá mà phép tắc ứng xử của ông ta còn ở mức sơ đẳng thế thì làm sao có thể chấp nhận được, vì thế sau khi nhận được đơn khởi kiện của tôi ông ta phải trốn biệt, bỏ ngay cái ý định trưng bày ấy đi vì không muốn ra hầu toà.

– Ra vậy, còn hai lần anh ứng cử chức bộ trưởng và đại biểu quốc hội nữa thiên hạ cũng không ngớt ngạc nhiên, coi anh là người khùng của thế kỷ 21, hoặc người từ trên trời rơi xuống, không hiểu mình và không hiểu đời?

– Ôi anh gạt đi, tôi ra ứng cử vì nhìn vào lợi ích của người dân chứ đâu có nhìn vào cơ chế.

– Ý kiến của mọi người trước việc anh ứng cử như thế nào?

– Nhiều ý kiến trái ngược lắm, ông Võ Văn Kiệt thì bảo: ‘Nếu là một đất nước có thể chế dân chủ, tiến bộ, thì tôi hoàn toàn xứng đáng’, còn ông Phan Văn Khải lại viết thư cám ơn tôi vì việc đã mạnh dạn ra ứng cử, nhưng trong thư lại nói rõ lý do tôi không trúng cử vì… phải bổ nhiệm cán bộ theo quy hoạch. Bởi từ xưa đến nay trong lịch sử đảng Cộng sản Việt Nam, chưa có tiền lệ nào cán bộ cấp bộ hoặc thành viên chính phủ lại không phải là đảng viên, cuối cùng mong muốn tôi sẽ tích cực đóng góp cho đất nước.

Còn vô vàn điều muốn hỏi, muốn biết nhưng lịch làm việc buổi chiều của anh đã có sẵn, trong khi tiếng chuông điện thoại vẫn liên tục đổ dồn, tôi ra về, hy vọng còn gặp anh ở buổi khác, vì Hà Nội bé bằng lòng bàn tay, hắt hơi đầu này nghe tiếng vọng từ đầu kia dội lại. Với một người đầy ‘tên tuổi, tai tiếng’ như anh thì còn bao nhiêu việc phải hỏi, phải viết, đặc biệt trong vụ khởi kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vì việc khai thác bô xít Tây Nguyên lần này. (Còn tiếp)

 

*: 5C và 5D: Viết tắt của cụm từ: “Con -cháu- các- cụ- cả” và “Đếch -đẩy- đi- đâu -được”.

 

 

Hà Nội 23-6-2009

TKTT

1 Comment »

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

  1. Tôi nhìn tướng ông này giống môt người, rất nổi tiếng, đó là cố TT VNCH Ngô Đình Diêm. Mọi người đặc kỳ vọng vào một vị Luật sư khí khái này là đúng thôi. Ngày xưa tên tuỗi của cụ Diệm chỉ đươc biết đến nhờ một thế lực bên ngoài. Bây giờ ông đã được cả thế giới biết đến và ủng hộ.Người dân Việt nam nay đang cần công lý, và ông là người mà họ đang mong đợi đấy. Không chỉ riêng giới luật sư mà thôi, mà cả nước từ già tới trẻ, sĩ nông công thương ai cũng mong mỏi như vậy cả.Nếu tôi đoán không lầm thì Bộ CT làm dữ, chỉ đạo bắt bớ từ hôm 13/6 đến gìờ cũng chỉ vì ông đã kể đích danh họ ra trong cuộc phỏng vấn với đài RFI đấy. Nhờ vậy mà những người như tui mới biết ông là ai? Chính những vị trong Bộ CT là ai, họ là gì tôi cũng không hề để ý làm gì nữa là. Tôi chỉ lo làm ăn và đóng thuế cho nhà nước thôi. Nhưng nay thì tôi biết phải lo việc nước rồi, vì thằng Tàu nó ngông cuồng quá. Đất nước ta không lẽ là do các vị trong Bộ CT có quyền lo thôi sao? Đợi giặc vào tới ngõ thì nõ thần đã mất!


Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.
Entries and comments feeds.

%d bloggers like this: